Những chuyến tàu chở nCoV càn quét Ấn Độ

0
62

Khi làn sóng Covid-19 thứ hai tấn công Ấn Độ vào tháng 4, chính phủ phải mở cửa đường sắt để đưa người hồi hương mà không ngờ phát tán virus khắp đất nước.

Đối mặt với làn sóng Covid-19 thứ hai, Ấn Độ đã áp đặt các biện pháp hạn chế cứng rắn, khiến nhiều người mất việc, đe dọa an ninh lương thực. Nhiều người lao động rời thành phố về quê.

Phương tiện giao thông công cộng bị cấm, một số người đi bộ hàng trăm km về quê, nơi giá cả sinh hoạt rẻ và được gia đình hỗ trợ. Dòng người di chuyển đã biến thành một thảm họa nhân đạo. Nhiều người chết dọc đường, vì khát, nóng, đói và kiệt sức.

Áp lực khiến Thủ tướng Modi phải mở cửa đường sắt để đưa người về quê trên những chuyến tàu mang tên Shramik. Tổng cộng, chính phủ đã tổ chức 4.621 chuyến, giải quyết cho hơn 6 triệu người hồi hương.

Ram Singhasan, một nhân viên soát vé tàu, cho biết: “Khi bạn thấy có bao nhiêu người tập trung bên ngoài nhà ga, có vẻ như ngày tận thế sắp đến”.

Nhiều chuyên gia chỉ trích chính phủ Ấn Độ đã xem thường hoàn cảnh người lao động nhập cư, những người đột nhiên không có việc làm, không có thu nhập và không có mạng lưới hỗ trợ ở các thành phố. Lực lượng đặc nhiệm Covid-19 của chính phủ thiếu các chuyên gia về di dân và hầu như không đại diện cho số đông dân chúng. Trong số 21 thành viên, chỉ có hai người là phụ nữ, còn lại là nam giới thuộc tầng lớp thượng lưu. Harsh Vardhan, Bộ trưởng Y tế Ấn Độ, cho biết thành viên của lực lượng đặc nhiệm đã được chọn vì “năng lực, và khả năng trí tuệ”, không vì giai cấp.

Dưới cái nóng khủng khiếp, hàng nghìn lao động nhập cư, trụ cột của nền kinh tế Surat cuống cuồng rời đi.

Rabindra và Prafulla Behera, hai anh em là công nhân dệt may nằm trong số hàng chục triệu công nhân nhập cư bị mắc kẹt, không có việc làm và thức ăn. Cuối cùng, họ quyết định lên tàu về quê.

Lao động nhập cư ở Mumbai

Lao động nhập cư ở Mumbai xếp hàng để lên chuyến tàu đến Bihar vào tháng 5. Ảnh: NY Times

Ganjam, vùng nông thôn tươi tốt trên Vịnh Bengal, quê hương của anh em nhà Behera. Đó là địa phương có khuynh hướng bảo thủ, ít công ăn việc làm, đa số người dân đổ ra thành phố kiếm sống. Khi nghe tin họ quay về, dân làng lên kế hoạch đón.

Giới chức Ganjam vội vã chuyển đổi hàng trăm trường học thành trung tâm cách ly, thành lập lực lượng hỗ trợ gồm 10.000 người và điều chỉnh nhà ga xe lửa chở hàng để xử lý các chuyến tàu hồi hương đặc biệt.

Anh em Behera phải cách ly 21 ngày tại một trung tâm. Mỗi người được phát một bàn chải đánh răng, xà phòng, xô chậu, khăn mỏng.

Sáng hôm sau, Prafulla thức dậy với cơn đau đầu. Bác sĩ không nghĩ anh mắc Covid-19, nhưng vẫn yêu cầu anh tránh xa người khác.

Hôm sau nữa, Prafulla gần như không thở được và gọi cho vợ bằng điện thoại di động: “Hãy đến và mang theo các con”, anh thì thầm. “Anh cần gặp cả nhà”.

Một giờ sau, Prafulla chết. Giới chức xác nhận Prafulla Behera là ca tử vong do Covid-19 đầu tiên ở Ganjam.

Trong thời gian ngắn, Ganjam nhanh chóng trở thành một trong những huyện nông thôn bị lây nhiễm nặng nhất Ấn Độ, sau khi những người di cư như Behera quay về. Nhiều người Ganjam không biết Covid-19 là gì, đến khi những người xung quanh bắt đầu chết.

Khắp Ganjam, người dân đổ bệnh. Bệnh viện Covid-19 chuyên dụng đầu tiên, với ít hơn 60 giường chăm sóc đặc biệt, nhanh chóng được lấp đầy. Nhiều bệnh nhân phải nằm trên sàn.

Nhưng những chuyến tàu Shramik vẫn tiếp tục mang người di cư về nhà.

Mamata Banerjee, Bộ trưởng Tây Bengal, dự đoán hồi cuối tháng 5: “Giải cứu sẽ dẫn đến sự gia tăng đột biến các ca Covid-19. Ai sẽ chịu trách nhiệm sau đó?”

Một nhóm các nhà nghiên cứu tại Viện Công nghệ Bombay dự đoán, các ca nhiễm vở Bihar, một bang nông thôn khác, sẽ tăng 800% khi những người di cư trở về.

Người dân Ganjam được đo nhiệt độ cơ thể. Ảnh: NY Times

Người dân Ganjam được đo nhiệt độ cơ thể. Ảnh: NY Times

Ấn Độ đã thực hiện khoảng 70.000 xét nghiệm mỗi ngày vào đầu tháng 5, ít hơn nhiều so với số lượng người di cư xếp hàng trên các sân ga vào những buổi sáng. Các hành khách được kiểm tra nhiệt độ bằng nhiệt kế laser.

Nhưng ở Ganjam, các chuyến tàu quá tải “hơn 100%”, Vijay Amruta Kulange, công chức hàng đầu trong huyện, cho biết.

Ganjam, với dân số khoảng 3,5 triệu người, tiếp nhận 20.000 người di cư mỗi ngày và không có đủ trường học để cách ly tất cả. Tại một trung tâm quá đông đúc, một số người đã phá phách, đập vỡ bóng đèn và làm tắc nhà vệ sinh bằng chai nhựa. Nhà chức trách giảm thời gian cách ly từ 21 xuống 7 ngày.

Tại bệnh viện Covid-19 đầu tiên của quận, tiến sĩ Umashankar Mishra nói, có thời điểm, nguồn cung cấp oxy cho 200 bệnh nhân hết trong vòng 15 phút. Tiến sĩ Mishra hoảng sợ gọi điện cho các nhà cung cấp và biết rằng xe tải chở các bình oxy bị mắc kẹt tại một đoạn đường sắt. Tiến sĩ Mishra nhớ lại: “Tôi chưa bao giờ cảm thấy tồi tệ như vậy trong cuộc đời mình. Nếu xe tải đến muộn hơn, đó sẽ là một vụ thảm sát”.

Tại hai quận nông thôn ở phía nam bang Andhra Pradesh, các ca nhiễm trùng tăng vọt và hiện đã trên 40.000, cao hơn gấp đôi mức trung bình trên đầu người của Ấn Độ. Các mức tăng tương tự đã được báo cáo ở các bang như Nagaland, Bihar, Assam và đặc biệt là ở Chhattisgarh.

Tribhuwaneshwar Saran Singh Deo, Bộ trưởng Y tế bang Chhattisgarh, cho biết: “80% số ca tử vong và nhiễm virus đã xảy ra ở các vùng nông thôn, sau khi những người di cư về nhà. Sai lầm đầu tiên mà các nhà hoạch định chính sách trung ương mắc phải là không kiểm tra những người di cư tại nhà ga nơi họ xuất phát. Họ đã mở tất cả các cửa xả lũ cùng một lúc”.

Tiến sĩ Raj Kishore Chaudhary, quan chức y tế của Bihar, cho biết: “Các địa điểm kiểm dịch đã trở thành trung tâm virus. Nếu bệnh nhân không có triệu chứng trốn khỏi trung tâm mà không bị phát hiện, các ca nhiễm sẽ tăng lên trong cộng đồng”.

Đến cuối tháng 6, hàng chục ngôi làng ở Ganjam đã bị phong tỏa. Cư dân được lệnh ở trong nhà. Cảnh sát đi tuần trên các làn đường vắng lặng.

Người lao động nhập cư và gia đình đi trên một chuyến tàu đông đúc từ các thành phố lớn về nông thông hồi tháng 5. Ảnh: NY Times

Người lao động nhập cư và gia đình đi trên một chuyến tàu đông đúc từ các thành phố lớn về nông thông hồi tháng 5. Ảnh: NY Times

Taxi chuyển đổi thành xe cứu thương. Các tình nguyện viên may khẩu trang, nấu thức ăn và trả lời các cuộc gọi trợ giúp. Tại các trung tâm cách ly, giáo viên hướng dẫn những lớp yoga. Toàn huyện được huy động và gồng mình chống dịch.

Các chuyến tàu cuối cùng đã ngừng đến Ganjam vào ngày 30/6. Sau đó, giới chức đã tăng thời gian cách ly lên 14 ngày và mở các bệnh viện Covid-19 khác nhưng sự bùng phát đã không thể kiểm soát.

Không ai chắc chắn về số người chết thực sự của quận Ganjam, cũng như con số đó vẫn là một bí ẩn trên khắp đất nước. Ấn Độ đã báo cáo số ca tử vong do nCoV trên đầu người ít hơn nhiều so với nhiều quốc gia phương Tây, nhưng các chuyên gia cảnh báo 80% ca tử vong ở nước này không được chứng nhận y tế.

Các biện pháp khống chế lây lan virus của Thủ tướng Modi đã khiến những người lao động nhập cư bỏ chạy khỏi thành phố. Chính phủ đã cung cấp các chuyến tàu đặc biệt đưa họ về nhà. Nhưng việc đó lại làm virus lan khắp đất nước.

Ý Nhi (Theo NY Times)

Bài viết: Những chuyến tàu chở nCoV càn quét Ấn Độ

Nguồn: Vnexpress.net

Đăng tin lại: https://multilifevn.com/
Chuyên mục: https://multilifevn.com/category/khoe-dep